Một sự chia rẽ rõ rệt đã xuất hiện giữa hai trong số các nhà hoạch định chính sách kinh tế hàng đầu thế giới về hậu quả tài chính từ cuộc xung đột ở Iran, báo hiệu sự bất ổn sâu sắc cho các thị trường toàn cầu.
Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Châu Âu Christine Lagarde đã trực tiếp thách thức quan điểm lạc quan của Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ Bessette rằng hậu quả kinh tế của cuộc chiến ở Iran sẽ ngắn ngủi, một sự bất đồng đe dọa phản ứng phối hợp của G7 đối với cuộc khủng hoảng.
"Tác động sẽ kéo dài," Lagarde nói với Bessette và các quan chức G7 khác trong một cuộc họp video vào ngày 30 tháng 3, theo những người am hiểu vấn đề. Bà trực tiếp bác bỏ ý kiến cho rằng các gián đoạn, bao gồm cả việc đóng cửa hiệu quả eo biển Hormuz, sẽ là tạm thời do quy mô phá hủy.
Trước đó trong cuộc họp, Bessette đã giảm nhẹ thiệt hại từ nhiều tuần giao tranh ở Trung Đông, mô tả hậu quả là một sự kiện nhất thời. Cuộc trao đổi gay gắt làm nổi bật sự rạn nứt ngày càng tăng trong G7 về cách đánh giá các rủi ro lạm phát và kinh tế phát sinh từ cuộc xung đột, vốn đã ảnh hưởng đến các tuyến đường vận tải toàn cầu.
Sự bất đồng công khai này giữa hai nhà lãnh đạo kinh tế quyền lực nhất thế giới có thể làm hoảng loạn thị trường, cho thấy sự thiếu hụt phản ứng phối hợp của G7 đối với một cuộc khủng hoảng lớn. Nó có thể làm tăng biến động trong chứng khoán và hàng hóa, đặc biệt là dầu mỏ, và có thể dẫn đến các chính sách tiền tệ phân kỳ khi các ngân hàng trung ương đánh giá rủi ro lạm phát khác nhau.
Điểm Nghẽn Của Dầu Mỏ Toàn Cầu
Eo biển Hormuz là một điểm nghẽn quan trọng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Khoảng 21% lượng tiêu thụ chất lỏng dầu mỏ toàn cầu đi qua eo biển này, theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ. Việc đóng cửa kéo dài, hoặc thậm chí chỉ là nhận thức về việc đóng cửa, có thể tác động mạnh mẽ đến giá dầu. Lần cuối cùng eo biển này đối mặt với mối đe dọa quân sự đáng kể, giá dầu thô Brent kỳ hạn đã tăng hơn 15% chỉ trong vài ngày.
Sự lo ngại của Lagarde tập trung vào sự phá hủy vật chất của cơ sở hạ tầng, điều không thể sửa chữa nhanh chóng. Điều này gợi ý một cú sốc về phía cung có thể kéo dài trong nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm, thúc đẩy lạm phát toàn cầu. Nếu ECB coi cú sốc này là vĩnh viễn hơn, họ có thể buộc phải duy trì lập trường chính sách tiền tệ diều hâu hơn để chống lạm phát, ngay cả khi tăng trưởng kinh tế chậm lại. Ngược lại, nếu Cục Dự trữ Liên bang, được dẫn dắt bởi cái nhìn lạc quan hơn của Bộ Tài chính, coi cú sốc là tạm thời, họ có thể có xu hướng bỏ qua sự gia tăng lạm phát và xem xét nới lỏng chính sách để hỗ trợ tăng trưởng.
Những Con Đường Phân Kỳ, Biến Động Thị Trường
Khả năng xảy ra các con đường phân kỳ của ngân hàng trung ương là nguyên nhân gây ra biến động trên thị trường ngoại hối, đặc biệt là tỷ giá hối đoái euro-đô la. Sự bất đồng cũng làm phức tạp thêm bất kỳ phản ứng ngoại giao hoặc kinh tế thống nhất nào từ G7. Nếu không có sự đồng thuận về mức độ nghiêm trọng của tác động kinh tế, việc thống nhất về các biện pháp như trừng phạt, viện trợ tài chính hoặc sử dụng dự trữ dầu mỏ chiến lược sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Đối với các nhà đầu tư, sự chia rẽ giữa Lagarde và Bessette là một nguồn bất ổn lớn. Nó làm mờ đi triển vọng về lạm phát, lãi suất và tăng trưởng kinh tế. Tâm lý bi quan có thể sẽ kéo dài cho đến khi có sự rõ ràng hơn về thời gian của cuộc xung đột và mức độ thiệt hại, hoặc cho đến khi G7 trình bày một mặt trận thống nhất hơn.
Bài viết này chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin và không cấu thành lời khuyên đầu tư.